Đăng nhập với tài khoản:   Người quảng cáo   |   Đại lý   |   Thành viên    ET      Select Language:

VietAtHome.com  >  Đọc truyện  >  Truyện Quỳnh Dao

Truyện hay
Hương Cỏ Dại
Đừng Quên Đêm Nay
Mịt Mù Mây Khói
Cánh Hoa Cô Lẻ
Tình Ga Nhỏ
Hãy Ngủ Yên Tình Yêu
Vết Mộng Tàn
Tình Buồn
Cánh Chim Bạt Gió
Băng Nhi
Tôi Là Một Áng Mây
Ba Đóa Hoa
Rượu Mừng Pha Nước Mắt
Khói Lam Cuộc Tình
Vội Vã
Bóng Hoàng Hôn
Điệp Khúc Màu Xanh
Bản Tình Ca Muôn Thuở
Hãy Hiểu Tình Em
Bên Bờ Quạnh Hiu
Vào khoảng năm Dân Quốc thứ 20, trong thành Bắc Bình. Đó là một tòa gia trạch lớn có sân vườn xung quanh rất rộng, rất sâu, gồm có ba dãy nhà và ba vườn hoa, ngoài cổng có đôi sư tử đá ngồi canh, trên cánh cổng đen bóng có gắn đôi vòng lớn bằng đồng để kéo, tít trên cao có tấm biển mạ vàng để hai chữ: Dật Lự Đó là nhà của Liễu Dật Vân. Nhà Liễu Dật Vân là gia thế thư hương theo đúng chuẩn
Buổi sớm maị Trời mới vừa hơi hừng hừng sáng. Thế nhưng, Hạ Tâm Nhụy đã thức dậy từ lâu rồị Dùng tay gối đầu, nàng hơi hé mở đôi mi cong, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, chú ý nhìn vào chiếc màn cửa màu đỏ sậm nơi cửa sổ, đang từ từ bị ánh mặt trời buổi sáng nhuộm thành một màu đỏ tươi, sáng láng. Trong lòng nàng đang mơ hồ nghĩ ngợi nhiều chuyện khác nhau, những chuyện đó như những đốm sáng rực
Không làm sao tôi quên đuợc cái đêm đầu tiên gặp Đỗ Tiểu Song. Dù chuyện đó xảy ra cách đây đã mấy năm. Bao nhiêu chuyện bể dâu, bao nhiêu biến cố đã xảy đến, nhưng những hình ảnh hôm ấy lại hiện ra rành rành trước mắt. Mùa đông năm ấy rét đặc biệt, vì mùa mưa đã kéo quá dài, đó cũng là lý do hoa Đỗ quyên nở thật sớm. Vừa qua khỏi tết dương lịch chẳng bao lâu là bên hàng giậu trong sân nhà
Thành phố Bắc Kinh, thời vua Càn Long. Đối với bà Đại Phước Tấn Tuyết Như ở Hạc Thân Vương Phủ mà nói thì cái mùa thu năm ấy, hình như đến sớm hơn mọi năm. Mới đầu tháng 8 mà sương đã sa nhiều. Rồi tết trung thu, lá trên cây Ngân Hạnh trổ vàng rơi đầy trên đất. Tuyết Như ưởng chiếc bụng sắp sinh về phía trước, ngày tháng ảm đạm nặng nề như đè nặng trên vai, trên trái tim trên cả đứa bé sắp sinh
Lần đầu tiên Linh San gặp Sở Sở. Đó là một buổi chiều tháng mườị Nếu không gặp Sở Sở, có lẽ cuộc đời của Linh San đã phẳng lặng không sóng gió như hai mươi năm đã quạ Bình thường nhưng vui vẻ, đầy đủ, thoải mái và rồi sẽ lấy chồng đẻ con như bao nhiêu người bình thường khác. Vậy mà....như một đệnh mệnh nàng đã gặp Sở Sở Buổi chiều hôm ấy đối với Linh San cũng giống như những chiều khác.
Thanh Trúc ngồi giữa phòng làm việc có gắn máy điều hòa không khí. Trúc thấy lành lạnh, nhất là phần chân bên dưới robẹ Nàng kéo cao cổ áo, chăm chú nhìn về phía ông Tổng Giám Đốc ngồi sau chiếc bàn tọ Gần như ông Tổng giám đốc nào cũng giống nhaụ Mái tóc muối tiêu, đôi kính cận, sống mũi thẳng và chiếc miệng uy quyền. Trên bàn có một biển nhỏ bằng mica đen, chữ vàng TỔNG GiÁM ĐỐC VÕ VĂN ĐẠT.
Tiếng chuông vào lớp reo đã lâu Dĩnh mới ung dung từ vườn hoa nhà trường chui ra, đi về lớp ở tầng lầu haị Những học sinh đang chú ý lắng nghe lời giáo sư giảng bài, đều dời tia mắt về phía cửa lớp vì sự xuất hiện đột ngột của nàng. Dĩnh vuốt lại mái tóc, mỉm một nụ cười như ái ngại, bước thẳng đến trước bàn thầy, nhìn giáo sư Khiêm đang đứng trước tấm bảng đen. - Thưa giáo sư, tảo
Dân Quốc năm thứ mười tám, Tây Hồ Hàng Châu. Lần gặp gỡ đầu tiên giữa Mai Nhược Hồng và Đỗ Tiên Tiên, ở ngay tại Tô Đề, trên chiếc cầu mang tên “Vọng Sơn Kiều”. Sau đó, Mai Nhược Hồng vẫn thường nghĩ, chuyện này cũng giống như Hứa Tiên gặp Bạch Tố Trinh ở “Đoạn Kiều”, trong truyện Bạch Xà Thanh Xà. “Vọng Sơn Kiều” và “Đoạn Kiều” của Tây Hồ, đều đã được định sẵn, là sẽ viết lại vận mệnh của
Buổi chiều tháng Năm. Bầu trời mang một màu xanh trong vắt, ánh mặt trời chiếu rọi lên màu xanh đó thành một phiến màu sáng láng và rực rỡ. Vài áng mây trắng, đang nhàn nhã trôi lãng đãng, mang theo một chút gì lười lĩnh, thoải mái, tự do tự tại, không ràng buộc, không câu thúc, từ một góc trời này, trôi sang góc trời bên kiạ Uyển Lan ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, nhìn vào những áng mây
Trước khi vào truyện Băng Nhi, tôi xin kể một truyện đời xưạ Ở Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, và đây là một truyện ngắn, thật ngắn, xuất xứ từ sách "Lang Hoàn Ký " Ngày xưa, có chàng thư sinh tên là Trần Hưu Văn. Một hôm, thư sinh ngồi đọc sách một mình trong thư phòng đang lúc ngoài trời cơn mưa phùn, gió thổi hạt mưa li ti phiêu phớt như trùm tơ mịn. Bỗng có cô gái đi dưới đám
Trùng Khánh, năm dân quốc 27. Hoàng hôn người nguời chen lấn nhộn nhịp trên đường. Ba cô gái mặc kỳ bào, dưới nách kẹp mấy quyển sách lẫn trong đám người mà đị Một trong nhóm thanh niên cũng đang theo dòng người, bỗng dưng dừng bước ngoái đầu nhìn họ. Một sinh viên dáng hơi gầy nói: - Ba đóa hoa nhà họ Chương. Một thanh niên mặt mày tuấn tú hỏi: - Ba đóa hoa? Một chàng khác
Mùa đông năm nay thật lạnh. Doanh Tuyết cảm thấy có lẽ cũng do ở cái tên của mình. Tên nàng chẳng phải đã gợi lên một ý nghĩ lạnh lẽo saỏ Cái tên tuy lạnh, nhưng Doanh Tuyet lại là cô gái nóng bỏng. Nàng 18 tuổi, đang theo học lớp 12 và đang chuẩn bị để thi vào đại học. Nàng rất thích hội họạ Nàng mong rằng sẽ được thoe học ở trường cao đẳng mỹ thuật. Doanh Tuyết không thể gọi là
Mây trắng bay về núi
Chim bay mỏi cánh rồi
Mắt người tình lạnh xa xôi
Trăm năm hạnh phúc, môi cười vỡ tan...
Khuôn mặt người nam sinh viên trên sân khấu mông lung như phủ một lớp sương. Giọng chàng trầm ấm, dồi dào sinh lực. Đôi mắt đen sâu, mái tóc đen bồng trong một dáng vẻ thanh tao lịch lãm. Nhìn chàng người ta dễ nhận ra ngay một mẫu người giầu tình cảm, suy tư mà cương
Bấy giờ là tiết hoa mai nở rô.. Chưa dến Tết, khí hậu ở biên giới phía Bắc dã lạnh và rất hanh heo nhưng hoa mai thì bất chấp tất cả cứ dến kỳ là nở. Mai trắng như tuyết, mai dỏ thì tựa ráng chiều, từng cây từng lùm thấp thoáng trong khe, trên sườn núi, dọc theo bờ suối và nhiều nhất là trong các vườn, nhất là vào tháng Chạp sau dộ tuyết dầu mùa, hoa mai càng rực rỡ. Hoa dỏ in trên tuyết
Phi cơ đã cất cánh lên một lúc khá lâụ Phía ngoài cửa sổ, là từng lớp lớp sóng mây, mây cuộn lấy mây, mây bao lấy mây, mây ôm lấy mâỵ Chí Tường ngồi tựa bên song cửa, ngẩn ngơ nhìn từng lớp mây trùng điệp phía bên ngoàị Lần đầu tiên ngồi phi cơ, lần đầu tiên xuất dương đi xa, lần đầu tiên thực sự rời khỏi gia đình... xa rời Ðài Loan. Những cảm giác tràn ngập trong lòng chàng, cũng giống như
Tôi không biết tất cả đã bắt đầu như thế nàỏ Tôi không biết thần linh nào đã an baì tôi vào câu chuyện kỳ dị nàỵ Thế nhưng tất cả các việc đã phát sinh và đột nhiên đưa tôi vào một thế giới xa lạ, nó đã làm thay đổi cả định mệnh cuôc. đời tôi, mà tất cả những việc xảy ra đều là sự thật, không phải một giấc mơ, cũng không phải chuyện hoang đường. Tất cả đã bắt đầu như thế nàỏ Đó là thời gian
Giang Hoài đứng tựa bên cửa sổ.
Anh không biết mình đứng như vậy đã bao lâu, đôi mắt mơ màng nhìn xa xăm về phía chân mây thăm thẳm. Những đám mây sà thấp và mọng nước, trời mùa đông lúc nào cũng đầy vẽ u ám trầm buồn. Hay đó chỉ là tâm trạng của anh đã được thời tiết mùa đông và bầu trời nám kia cộng hưởng một cách vô tình? Có thể như vậy lắm, từ sớm hôm nay, khi đến nơi làm việc, anh đã
Tại một làng nhỏ tên là Đông Sơn thuộc huyện Uyển Bình. Tỉnh Hà Bắc.
Bấy giờ là tiết đầu xuân. Mùa xuân ở phía Bắc thì đến khá chậm. Băng tuyết của mùa đông chưa tan hết, màu trắng xóa vẫn còn rải rác khắp nơi, mấy bụi cỏ dại như tranh thủ với thời gian đã bắt đầu đâm chồị Nhưng những cọng cỏ èo uột trên nền đất vàng lạnh, trông thật tội... Cạnh đấy là những cành cây hạnh. Chúng vươn những
Hoàng hôn đang phủ dần trên thành phố Đài Bắc vào cuối tháng ba. Những tia nắng vàng hiu hắt đọng trên khung cửa kính, rơi trên tấm thảm màu xanh lam làm cho những tia nắng càng thêm hoang vắng buồn. Như thường lệ vào mỗi buổi chiều, Kha Tuấn Chi lặng lẽ ngồi một mình nơi góc kín của quán Cafe Vân Thọ Hoa Đường để nhìn xuyên qua khung cửa sổ, thích thú theo dõi những chiếc lá đong đưa, hoặc những
Triều nhà Thanh, đời vua Thuận Trị.
Ðối với Quận Chúa Tân Nguyệt, năm xảy ra "biến cố Kinh Châu", giống như một lưỡi dao sắc nhọn, cắt cuộc đời nàng ra làm hai mảnh một cách khốc liệt, thẳng thừng. Mười bảy năm nay, những ngày tháng nhung lụa, quyền quý, cao sang, vui vẻ, hạnh phúc... đều toàn bộ trở thành quá khứ. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, nàng mất cha, mất mẹ, mất di nương (thứ thiếp
[1 - 20 of Total 93]   [1]  2  3  4  5  >  Last

 
Copyrights @2009 VietAtHome.com. All rights reversed.